Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Vượt qua sự chịu đựng

Tôi có cảm giác có một số người không hề có khái niệm, hoặc giả không có cảm nhận về một thứ cảm giác gọi là "chịu đựng", dù có là một chút thôi.
Họ phản ứng tức thì và đôi khi thái quá với những gì bất đắc ý mà không quan tâm đến cảm giác người khác ra sao.
Nếu một nửa của bạn được liệt vào nhóm người này thì có nghĩa là cái bình để chứa sự chịu đựng đó hoàn toàn thuộc sở hữu về tay bạn.
Xin chia buồn với những nỗi thất vọng về người thân đó cho những ai đã trải qua những giây phút câm lặng, tự đối thoại, trách móc, giận hờn trong tư tưởng mà ngoài mặt vẫn dửng dưng như không có chuyện gì - một thái độ giả dối và tự hành hạ bản thân đầy ngu xuẩn.

Xin chia buồn với tôi - một rong những kẻ xuẩn ngốc đó.

Chỉ cần chịu một bữa ăn không ngon thôi, hay tìm cách dấu cảm xúc đi không để người dày chăm chút bữa ăn cho mình phải bận lòng, hay có thể chỉ đơn giản là phớt lờ đi những món mình không thích... anh cũng không làm được. Tôi là người xoa dịu lấp liếm những khoảnh khắc ấy. Những món thừa do anh không buồn đụng tới, tôi là người cố gắng dọn cho xong dù đã rất đầy bụng.

Chỉ cần xuề xòa bỏ qua hay thông cảm những trái cầu bị đánh hỏng của đồng đội, anh đã không làm ảnh hưởng đến tinh thần thể thao của bạn mình.
Tôi chơi cầu lông hơn chục năm, nhưng do không còn thời gian thích hợp, tôi chỉ chơi một tuần một buổi sáng chủ nhật. Anh vẫn chơi đều ở CLB ngày này qua ngày khác. Cứ thế qua vài năm, khoảng cách về phản xạ, về cách ứng biến và điều khiển trái cầu của chúng tôi xa nhau dần. Hiển nhiên anh giỏi hơn tôi.
Nhưng tôi không bận tâm lắm, vì những buổi thảnh thơi trong sân cầu ấy là những buổi gặp gỡ bạn bè, những buổi tung tăng thoải mái trong công viên cùng cây cỏ, cùng gió, cùng ánh nắng, cùng cái không khí tự nhiên mà hằng ngày tôi dễ dâu có được khi làm việc trong một gian phòng kín bưng có máy lạnh. Được cười vang khi chạy theo những đường cầu lắt léo như thách thức. Không có khái niệm thắng thua. Cái mốc 21 quả chỉ là điểm dừng để thay phiên nhau chơi. Có người gần sáu mươi, năm mươi, rồi bốn mươi, ba mươi... già trẻ nam nữ đủ cả. Tôi lại là người nhỏ tuổi nhất trong sân, thế thì làm gì còn có chuyện hơn thua nhau. Chơi chung hơn chục năm, biết nhau tính cách, lối chơi, sức lực cả rồi, gặp nhau để ép nhau phải ra mồ hôi cho khỏe người là vui. Tôi biết anh qua sân cầu, chơi chung cũng ngót bảy năm, ấy thế mà người tôi ngại đứng chung nhất lại là anh. Vì anh nhỉnh hơn tôi, nên những khi chơi không đúng ý anh, anh cằn nhằn mãi không thôi. Bỏ giữa chừng không được, mà chơi tiếp thì chẳng còn tinh thần. Biết bao lần tôi buồn không chơi nữa, bỏ đi bộ một mình trong khuôn viên. Cũng lắm lúc uất lên, tôi muốn bẽ gãy cây vợt cho xong. Nhưng bạn bè đó, ai cũng đều lớn cả, tôi cố giữ thái độ bình tĩnh dửng dưng như không, rồi lẳng lặng một mình bước đi...
Cứ thế, tôi vẫn đến công viên mỗi sáng chủ nhật, vẫn bạn bè, vẫn cỏ hoa, nắng gió... nhưng phần lớn thời gian là đi bộ một mình. Cứ đánh một vòng, tôi lại quay về sân đùa cợt dăm ba câu chuyện với bạn bè. Thỉnh thoảng lại vào sân trám chỗ cho những khi thiếu người. Chơi đấy, nhưng tình yêu đối với cầu lông của tôi đã chết tự bao giờ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét