Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Quà sinh nhật

Hôm nay rủ đám đồng nghiệp ăn nhậu, karaoke để giải stress, để vui với nhau, và để mừng sinh nhật cái tôi.

Có hoa và quà. Tàn tiệc, ra về mà cổ họng đau rát do cười nói, ca hát, do bia - và có lẽ do hệ hô hấp có vấn đề.

Quà, tôi ngại quà. Tôi sợ mang nợ. Nợ tình, nợ nghĩa... cái thứ mà trả chẳng bao giờ xong.

Có một món quà làm tôi tò mò nhất. To và nặng. Tôi vừa về đến nhà mở ra ngay. Ngạc nhiên - thích thú... và cảm động. Sách! Một cái thứ luôn làm tôi mê mẩn. Cũng có lần tôi nhận được quà là một cuốn sách. Đó là của đứa bạn gái thân, sách về châm ngôn, triết lý sống. Đã vài năm rồi nhưng số trang tôi đọc chưa đến một phần năm quyển sách. Tôi trân trọng để trên kệ và chỉ xem vài câu có ý nghĩa khi tinh thần không hứng khời. Quyển sách đó như một món quà thuần túy mà bạn biết tôi thích sách và tặng, thế thôi.

Nhưng lần này thì khác hẳn. Tôi bất ngờ, ngẩn ngơ - sau đó thì muốn kêu lên, muốn gọi ngay cho chủ nhân để thốt lên lời cám ơn và cho biết tôi cảm thấy sướng thế nào. Nhưng tôi không gọi, vì tôi cũng chẳng diễn tả được tâm trạng mình lúc ấy. Chắc cả đời cũng chẳng ai lại tặng tôi món quà lạ lùng đến vậy.
Sách. Nhưng không phải một quyển sách. Mà là một bộ sách, trọn bộ bao gồm 10 tập. Và là sách Kim Dung!

Tôi cho lên kệ. Đẹp quá! Có lẽ sẽ còn lâu tôi mới đọc đến. Tôi sợ đọc hết, rồi tôi sẽ mất cái cảm giác của ngày hôm nay. Khi tôi hoàn thành bộ sách đó - Thiên Long Bát Bộ - tôi sợ tôi sẽ coi đó là những quyển sách bình thường như bao quyển tôi đã đọc qua, tôi sợ tôi không còn nâng niu chúng nữa... Hay tôi sẽ có cảm giác tiếc ngẩn ngơ như khi lúc nhỏ đọc xong bộ Tây Du Ký và Đông Chu Liệt Quốc? Và tôi cũng tò mò... bộ sách có gì hay nhỉ?

Tôi phát hiện ra mình có một cảm giác mới mẻ, cảm giác mình có điều đang chờ đợi mình làm phía trước... nhưng trang sách đang chờ tôi. Ừ, hãy chờ đấy, tôi sẽ gặm nhấm từ từ, để khỏi phải tiếc ngẩn ngơ...

Cảm ơn người nhiều lắm... kẻ tri âm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét