Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Vợ và chồng

Tôi bị đau. Như một đứa con nít, tôi tìm người để nhõng nhẽo. Anh đủ là người gần tôi nhất để tôi có thể than thở. Thế là bao nhiêu lời trách móc tuông ra. Cả một giờ sau vẫn còn nhắc lại. Anh nói phải, cái đau đó do tôi mà ra, do tôi không chăm sóc bản thân mình cho cẩn thận.
Lỗi ở tôi. Anh nói đúng đấy - nên tôi im lặng.
Rồi lần khác tôi lại đau. Lần này chỗ khác. Như đứa học trò sợ bị thầy quở trách, tôi không biểu lộ sự khó chịu nào về cơ thể. Tôi vẫn cười, vẫn đùa, vẫn cái không khí hòa bình trong căn nhà nhỏ.
Rồi tôi đau nữa, có lúc đau không tập yoga được, tôi chỉ cười :"Hôm nay muốn ở nhà..."
Sau mỗi lần đau tôi lại điều khiền được cảm xúc mình tốt hơn. Tôi có ý thức hơn về ngôn ngữ cơ thể để mọi người nhìn vào là có thể thấy được một con người đầy sức sống, yêu đời thế nào qua động tác, cử chỉ, cơ mặt, cơ miệng, lời nói bông đùa trong mọi tình huống có thể...
Mỗi khi anh nhăn nhó phàn nàn về vết trầy nhỏ nào đó trên người, tôi mỉm cười ra vẻ quan tâm, nhưng tôi biết là mình không còn biết xúc động cảm thương cho cái đau mà tôi cho rằng nó nhỏ nhoi đó của anh. Cái giả dối của tôi chỉ là phép xã giao cho một mối quan hệ gọi là vợ chồng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét