Con người tôi cứng như đá. Ấy thế mà mỗi lần nghĩ đến mẹ là tôi có thể khóc dễ dàng. Giờ tôi còn ai thương tôi nhiều và không toan tính như mẹ! Người thân duy nhất ấy tôi thờ như Phật. Tôi trở thành con người như ngày hôm nay là vì chạy theo một nguyện ước giản đơn là làm mẹ tôi vui.
Vì câu nói của mẹ :"Ráng học đi con, để sau này không làm công nhân giống má, cực lắm..." Tôi ra sức học ngày học đêm, học đến con mắt thâm quầng suốt từ năm cấp 3, đến sau này gần 30 tuổi mới giật mình chữa trị. Mẹ là động lực ghê gớm thúc đẩy tôi vươn lên không ngừng, vị trí ngày hôm nay của tôi sẽ là gì nếu không có mẹ?
Vì không để mẹ lo lắng cho "hũ mắm treo đầu giàng", tôi nhất quyết không có bạn trai cho đến sau khi tốt nghiệp Đại học. Cũng nhờ đó mà tôi toàn tâm toàn ý lao vào học và làm việc, không biết đến ăn chơi bù khú bạn bè. Sau này nghĩ lại, tôi tự hào về chuyện đó và nghĩ mình sẽ tiếc rẻ nhiều lắm nếu phung phí tuổi trẻ vào đám bạn choai choai như những đứa khác vẫn làm. Tôi tự hào đã có một vị sư dẫn đường không để tôi lạc lối. Tôi sẽ về đâu nếu không có mẹ?
Tôi quen vài người bạn trai, và cũng chia tay chóng vánh vì mẹ không thích.
Rồi anh đến nhà mỗi ngày, nói chuyện huyên thuyên, bộc bạch theo phong cách của người Hoa, nghĩ sao nói vậy. Mẹ thích. Ừ, thì chọn anh làm nửa kia của tôi vậy. Tính tình của mẹ mà kiếm được một người con trai cho mẹ thích thật chẳng dễ dàng. Tôi mừng vì có một người chồng đúng như mong đợi - không nhậu nhẹt, không hút thuốc, chịu ở rể - và quan trọng nhất là mẹ tôi thích. Có như thế anh mới ở rể được chứ!
Quen nhau 4 năm trước khi cưới, anh biết rõ thói quen ăn uống của tôi thế nào. Tôi không ăn cơm đã gần chục năm, ấy thế mà chuyện này lại được đem ra cằn nhằn trong mỗi bữa ăn tối. Anh thì lải nhải. Mẹ chỉ im. Cái im đó lại đồng tình với ý kiến chồng tôi - cứ như rằng việc không ăn cơm của tôi là một tội lỗi gì ghê gớm lắm. Cái tội lỗi đó không còn được xí xóa bỏ qua như 4 năm trước khi cưới. Mẹ coi như không có chuyện gì. Vặt vãnh ấy mà... Cái vặt vãnh đó lại được nói tới, càm ràm cho đến hiện giờ - đã 3 năm sau khi cưới. Thời gian 3 năm đủ làm con người tôi trơ ra và có phản ứng giống mẹ - im lặng như không có chuyện gì...
Tôi không ăn cơm, nhưng hễ mẹ nấu gì là tôi ăn lấy ăn để cho bằng hết - tôi sợ cái ngày mà không còn được mẹ nấu cho ăn sẽ đến. Tôi trân trọng từng bữa ăn đó. Tôi vui mừng xúm xít đĩa đậu bắp luộc chấm chao - đấy chính là phần dành riêng cho tôi. Anh không ăn những thứ đó. Anh kén ăn, chỉ ăn được một số món theo dạng công tử con nhà giàu: tôm, cua, thịt bò và gà thì phải chế biến ngon, không ăn đồ "tầm thường" như thịt heo hoặc rau củ luộc chấm tương chao như tôi vẫn thích. Mẹ phải chiều theo để 2 đứa có bữa ăn tròn vẹn. Tôi biết mẹ phải cân nhắc nhiều cho những bữa ăn này. Lẩn quẩn chỉ vài ba món tôm cua cá, chế biến sao mà ăn ngày này qua tháng nọ không bị ngán. Tôi từng rất thích cá. Nhưng hiện giờ nghe mùi cá là tôi cứ muốn nôn. Nhưng do mẹ nấu, tôi đóng lại các giác quan để thưởng thức. Nhưng cũng có lúc tôi phải lén lút vứt bớt đồ ăn vì không phải lúc nào cơ thể cũng chịu bị điều khiển triệt để như thế. Có những bữa ăn anh không vừa miệng, tôi phải gắng ăn bằng hết. Tôi không để đồ ăn qua ngày, vừa theo nếp nhà mà cũng để mẹ yên tâm mà bữa sau tiếp tục ra chợ và nấu nướng. Sau mỗi khi thấy con mình thưởng thức ngon lành những gì mình làm ra, tôi biết mẹ vui dù không biểu lộ gì nhiều.
Một ngày tôi gặp mẹ và tranh thủ nói chuyện được vài ba câu là lúc ấy. Tối tôi ngồi ăn cơm. Mẹ xem tivi gần đó. Có khi cũng chẳng nói với nhau câu nào, mẹ chỉ lắng nghe âm thanh tôi soạn chén đĩa, yên tâm đi ngủ. Thế thôi.
Hôm nay sinh nhật tôi. Nếu tôi nói muốn ăn gì, mẹ sẽ làm ngay. Nhưng tôi không muốn mẹ cực. Tôi muốn đưa mẹ ra ngoài tiệm, ăn những thứ mà mẹ chưa bao giờ nếm qua, nhưng tôi biết chắc rằng mẹ sẽ không đi. Mua về nhà thì chẳng còn gì là ngon lành nữa, mà đến khi tôi kịp mua đồ ăn về thì mẹ đã quá bữa. Có lần mẹ chờ tôi mua về mà bị hạ huyết áp do đói. Tôi hoảng - tự hứa sẽ chẳng bao giờ làm như thế nữa.
Thế là tôi cứ để cái ngày này trôi đi, bình thường như bao ngày khác...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét