Lâu lắm rồi, tôi lại khóc đêm. Khóc ngon lành. Nhưng lần này thì khác, không nhói tim đau ngực gì cả. Chỉ khóc thôi.
Tôi đọc sách khuya, thường thì đến 12 giờ thì ngủ, nhưng quyển này làm mắt tôi mở thao láo cho đến hết truyện. Còn vài trang kết thúc thì nước mắt ở đâu tràn ra liên tục, cứ thế cho đến hết sách. Buông ra, nhắm mắt, không nghĩ ngợi, vậy mà nước mắt cứ chảy.
Tôi tuyệt đối không phải là một người mê mẩn những câu chuyện lãng mạn trong phim Hàn hay những bi đát trong những vở cải lương. Phim ảnh không lấy nước mắt của tôi được. Tôi không khóc thương cho số phận cô gái. Cái làm tôi bật khóc lại mang hai tiếng tình yêu. Mà lạ là không phải tình yêu cao thượng của cô gái điếm, là lại là tình cảm của mộ người đàn ông dành cho cô ta.
Không hiểu cái tình cảm mà tác giả đạt vào trong câu chuyện có thật là của ông ấy không, không biết ông có yêu ai thật lòng như nhân vật Tôi trong truyện chưa. Không hiểu tình yêu ấy có thật hay không. Tôi chưa bao giờ tin rằng có tình yêu thật sự trong trái tim người đàn ông. Tình cảm thì có đấy, xúc động thì có đấy, nhưng tình yêu chân thành như trong truyện thì tôi chưa nghĩ đến bao giờ chứ nói gì đến tin là thứ đó có thật.
Tôi dò qua một lượt những người đàn ông tôi gặp, tôi biết. Cái tình cảm đó… có lẽ chỉ có trong câu chuyện này mà thôi. Anh ta yêu đến tôn thờ người con gái mà anh ta thốt ra cay nghiệt: “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”. Đến một câu nói, một cử chỉ có thể làm cô ấy đau lòng, anh còn chưa dám, trong mắt anh ta như thể trên đời này cô ấy là bông hoa trắng tinh khiết nhất, đẹp đẽ nhất mà anh ta có được. Cái thận trọng nâng niu tình cảm ấy của anh ta tôi hoàn toàn có thể hiểu được, vì tôi kính mẹ tôi y như vậy. Nhưng còn của một người đàn ông đối với một người đàn bà trong đời, người mà anh đã chung sống sau hai năm, và luôn nghĩ đến trong những năm sau đó, thì tôi chưa thấy bao giờ. Tôi đã quen rồi cái hằn học cộc lốc, la lối tôi ngay trước bạn bè hay đang lúc chở nhau đi trên phố của chồng mình, tôi quen rồi với vẻ lạnh lùng của mình trước những đôi mắt mình vào tò mò ái ngại. Tôi hiểu cái lạnh lùng của người con gái đó, tôi tưởng tượng được khuôn mặt ra vẻ dường như vô cảm của cô… Cái tình cảm mà người đàn ông đó không thừa nhận chỉ vì thân phận cô gái, tôi chưa thấy được ở bất kỳ một người đàn ông nào khác trên đời. Có lẽ… nó chỉ tồn tại trong truyện mà thôi. Ấy vậy mà nó lại làm tôi khóc.
Trời ạ, trên đời này lại có tồn tại một thứ mang tên Tình Yêu hay sao…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét