Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

mỏng như băng mùa xuân

Giữa đêm tỉnh giấc, tôi thoắt tỉnh táo vô cùng. Mắt sáng trưng như chưa hề ngủ dậy. Nhìn đồng hồ - 3 giờ sáng.
Tôi không ngủ tiếp nữa được. Không mệt, rất tỉnh. Nỗi thất vọng ban ngày lại lẩn quẩn trong đầu. Tôi cố xua đi. "Tình người mỏng như băng mùa xuân" - câu này thầy dạy, đã trải qua bao lần, đã biết, nhưng vẫn đau. Tôi vẫn là một con người bình thường...
Tôi tâm đắc lắm cái câu nói của bạn: khổ sở vô cùng khi sống chung với người vô tư. Ừ, khổ thật. Nhưng hơn cái khổ đó là cái đau, khi người vô tư lại chính là người thốt ra câu nói ấy. 

Tĩnh tâm sao khó thế. Thiều ơi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét