Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

thiền

Có lần, người bạn tập chung yoga hỏi tôi: “Em ngồi thở hay ngồi thiền?” Tuy trả lời “ngồi thở” nhưng trong lòng không khỏi thắc mắc: chẳng phải thiền là thở đó sao?
Ngày qua ngày, tôi cứ thở, và cứ thiền…
Rồi bất chợt một ngày tôi tham dự lớp Meditation của Ram – một người Ấn da đen, có đôi mắt sáng lạ thường, luôn chọc ghẹo cho người ta cười, hay ít nhất cũng mỉm cười. Có một số điều mới mẻ từ lớp thiền, từ bạn thiền, từ cộng đồng thiền… mà chỉ cảm nhận được khi trực tiếp tham dự. Sức định của thiền tập thể tăng gấp nhiều lần so với thiền một mình. Tôi háo hức hơn với những buổi thiền, những buổi mà trước đây tôi luôn bỏ qua để tham dự những bài tập tập vế thể chất hơn.
Sau ngày ấy, tôi bỏ cà phê một cách ngoạn mục. Không buồn ngủ, không nhức đầu, không có cảm giác trống vắng khi không tợp 3 ly cà phê một ngày. Tỉnh táo! Tôi cố gắng không phụ thuộc vào bất cứ gì mà vẫn có thể sống được. Cà phê là một trong những rắc rối của tôi. Nhưng tôi không còn phụ thuộc vào nó nữa rồi.
Tham dự buổi thứ hai, một bạn thiền chia sẻ: có thứ gọi là Thiền và có những thứ “giống thiền”. Ấy là những phép luyện thở, với tư thế khác nhau, bắt ấn khác nhau cho những mục đích khác nhau. Đến lúc này tôi mới giật mình: mình ngồi thở hay ngồi thiền? Tỉnh ngộ, tôi cười cho cái dốt của mình. Đọc bao sách vở vẫn còn tối tăm đầu óc.
Thôi buông nào… và mở một nụ cười hàm tiếu… và thiền!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét