Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Bàn tay của MẸ , bài học của CON !

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn.

Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bực.

Viên giám đốc: “Anh đã được học bổng của những trường nào?” Chàng thanh niên đáp “Thưa không” “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?” “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.” Viên giám đốc lại hỏi: “Mẹ của anh làm việc ở đâu?” Chàng thanh niên đáp: “Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.”

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.

Viên giám đốc: “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?” “Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.” Chàng thanh niên đáp.

Viên giám đốc: “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.”

Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ.Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.
Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”

Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.” “Cảm tưởng của anh ra sao?” “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”

Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Vui một chút

Chữ cái đầu tiên trong tên của bạn và người ấy đều có thể nói lên tính cách. Những đúc rút sau đây có thể đem lại cho bạn nhiều điều ngạc nhiên thú vị...

A: Bản thân bạn không lãng mạn mà chỉ thích hành động, đặc biệt là muốn kinh doanh. Với bạn, những gì bạn có được là những gì bạn làm ra. Bạn không kiên nhẫn trong việc tán tỉnh một ai đó. Những người có tính rụt rè, e thẹn, kín đáo, nghiêm trang không có sức hấp dẫn đối với bạn.

Bạn còn là một người thành thật và đam mê mãnh liệt nên khi bước vào chuyện tình cảm, hành động có ý nghĩa đặc biệt hơn là những lời nói bóng gió. Những nhu cầu về sinh lý cơ thể được bạn đặt quan tâm lên hàng đầu.

B: Bạn thích sự lãng mạn và cảm thấy hạnh phúc mỗi khi người yêu bộc lộ tình cảm bằng cách tặng bạn những món quà. Bạn muốn được chiều chuộng và biết cách cưng chiều “người ấy”, luôn thể hiện tình thương yêu, đặc biệt là trong chuyện gối chăn nhưng vẫn có khả năng kiềm chế được sự ham muốn tình dục và kiêng cữ chuyện đó mỗi khi cần thiết.

C: Thích tham gia các hoạt động xã hội. Đối với bạn, các mối quan hệ xã giao rất quan trọng, đòi hỏi sự gần gũi, thân mật và tính tập thể cao. Trong chuyện tình cảm, bạn luôn hướng tới một tình yêu tươi đẹp và được xã hội thừa nhận, “người ấy” vừa là người bạn vừa là tri âm tri kỷ.

D: Mỗi lần bạn để ý một đối tượng nào đó, bạn chỉ muốn đeo đuổi cho bằng được và không dễ dàng từ bỏ người ta. Là một người có tính cách hồn nhiên và quan tâm đến người khác, nếu người ta gặp vấn đề gì thì đó là cơ hội tốt để bạn “bật đèn xanh”. Bạn có một niềm đam mê mãnh liệt, chung thủy, đôi khi cũng ghen tuông và muốn sở hữu người ta. Có một tâm hồn phóng khoáng, rộng mở, hay bị kích thích bởi sự lập dị và phi thường.

E: Nhu cầu lớn nhất của bạn là trò chuyện. Nếu một ngày, bạn không được hàn huyên vui vẻ với ai thì bạn sẽ cảm thấy rất buồn phiền. Bạn thích dùng trí tuệ để đối đáp với nhau hơn là những thỏa mãn về thể xác. Ghét sự không hòa hợp và đổ vỡ, nhưng vẫn thích cãi cọ một chút cho vui. Đối với bạn, thử thách quan trọng hơn nhiều so với hành động về thể xác, vì vậy bạn hay tán tỉnh người ta.

Tuy nhiên, khi con tim bạn bị tổn thương, bị phản bội, bạn quyết không chung thủy với ai nữa. Nếu không có ai xứng đáng để lọt vào “mắt xanh” của bạn, bạn sẽ vùi đầu vào mấy cuốn sách hay. Thực tế, thỉnh thoảng bạn thích trở thành một “con mọt sách” hơn là một “con mọt tình yêu”!

G: Bạn là một người khó tính trong việc tìm kiếm “một nửa” thật hoàn hảo cho mình. Người ấy phải có trí tuệ tương đương hoặc có địa vị cao hơn bạn, đồng thời có thể giúp bạn phát triển thêm vị trí của mình trong xã hội. Bạn còn là một người nhạy cảm, luôn biết cách khêu gợi cảm xúc của người khác. Đối với bạn, trách nhiệm và bổn phận có vai trò rất cao so với những thứ khác. Bạn có thể gặp khó khăn trong việc gần gũi với người yêu nhưng khi đã gần gũi rồi thì không có trở ngại nào cả.

H: Bạn luôn đòi hỏi “một nửa” của mình phải là người có thể thúc đẩy danh tiếng và tài chính của bạn. Trong tình yêu, bạn rất độ lượng, nhạy cảm và kiên nhẫn. Trước khi hẹn hò, bạn có xu hướng tiết kiệm các khoản chi phí trong các thói quen hàng ngày của mình.

K: Là một người rụt rè, không cởi mở, luôn che giấu những cảm xúc cũng như tình cảm nồng nàn của mình, chỉ biểu hiện trong một không gian yên tĩnh và thân mật. Bạn biết nhiều về những mánh khóe trong kinh doanh. Có thể đảm nhiệm nhiều vai trò. Trong chuyện tình cảm, bạn rất nghiêm túc, không muốn mình là kẻ dại khờ và luôn kiên nhẫn chờ đợi một ngày “nửa kia” của mình sẽ xuất hiện để hướng đến một tình yêu đích thực.

L: Rất lãng mạn, quyến rũ, muốn được yêu, cưng chiều, đánh giá cao và thường tự do trong cách bày tỏ tình cảm của mình. Có người yêu là một điều hết sức quan trọng đối với bạn. Tuy nhiên, trong tình yêu, bạn nên có sự suy xét của lý trí, nếu không rất khó duy trì mối quan hệ.

M: Dễ xúc động và nhạy cảm. Mỗi khi yêu ai đó, bạn luôn dành hết tình cảm của mình cho người ấy và ao ước người ta cũng đáp lại một tình cảm nồng nàn, tha thiết. Không điều gì có thể ngăn cản được bạn vì tình yêu đó là vô bờ bến.

N: Hồn nhiên và nhút nhát. Có những lúc bạn phê bình “người ấy” một cách quyết liệt để tìm thấy sự hoàn hảo cho cả hai. Thật không dễ dàng để bạn tìm thấy một người yêu đạt được những tiêu chuẩn bạn đề ra. Vì thế bạn thường gặp khó khăn trong việc bày tỏ những cảm xúc của mình.

O: Rất quan tâm đến những vấn đề về giới tính. Là một người có tình yêu say đắm, dễ xúc động, đòi hỏi “đối tượng” cũng phải có những cảm xúc như bạn. Đôi khi vì quá yêu người ấy nên bạn muốn người ấy phải thuộc về mình.

P: Bạn luôn ý thức được những khuôn phép của xã hội, đồng thời đánh giá cao vẻ đẹp bề ngoài nên đòi hỏi người yêu của mình phải có ngoại hình đẹp, không những thế mà còn phải thông minh. Là một người có tinh thần tập thể. Muốn được yêu thương và âu yếm.

T: Rất nhạy cảm và kín đáo, muốn người ấy chủ động, đồng thời thích nghe nhạc nhẹ, trữ tình, chọc nghẹo, tán tỉnh người khác và hay mơ mộng. Khi yêu, rất lãng mạn, yếu đuối và dễ thay đổi. Tốt nhất là bạn nên có một mối quan hệ phù hợp với mình.

V: Là người theo chủ nghĩa cá nhân, luôn muốn được tự do, một khoảng không gian cho riêng mình và thích sự náo nhiệt. Sẵn sàng chờ đợi một đối tượng thật phù hợp với mình. Muốn khám phá những bí ẩn trong tâm hồn người khác. Những người có vẻ lập dị, kì lạ luôn có sức thu hút đối với bạn. Dễ rung động trước những câu chuyện cảm động.

Bí Mật Của Hạnh Phúc

Ngày xưa,có một bầy yêu tinh họp lại để lên kế hoạch làm hại con người.

Một yêu tinh nói: ”Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi,nhưng giấu cái gì bây giờ?”

Sau khi suy nghĩ,một yêu tinh đáp: ”Tôi biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ. Họ sẽ ngày đêm phải khổ sở. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy”.

Một yêu tinh khác cho ý kiến: ”Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất xem”.

Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: ”Không được. Con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu”.

Một yêu tinh khác lại có ý kiến: ”Vậy ta giấu nó xuống biển sâu nhất nhé?”.

Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối: ”Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi họ cũng sẽ biết”.

Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên: ” Hay để nó ở một hành tinh khác đi”.

Tuy nhiên,một yêu tinh lớn tuổi đáp: ”Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi”.

Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến: ”Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Phần lớn con người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó,con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu”.

Tất cả các yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó,rất nhiều người mải mê đi tìm kiếm hạnh phúc mà không biết nó được giấu ngay trong tâm hồn mình.

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Kiếp trước bạn làm nghề gì?


Lấy 1 chữ số cuối của ngày / tháng / năm sinh cộng lại
VD: 24_05_1986 là 4+5+6= 15
~>là " bán bánh mỳ "
bắt đầu

0 : Bốc vác

1 : Người mẫu

2 : bồi bàn

3 : thông tắc bể phốt

4 : Ăn Cắp Ăn trộm

5 : Bán vé số

6 : Nhạc công

7 : vũ công

8 : ca sĩ

9 : Tiếp viên hàng không

10 : Phụ hồ

11 : Đứng đường

12 : Vô công rỗi nghề , ở nhà mẹ nuôi

13 : Quét rác

14 : Đòi nợ thuê

15 : Bán bánh mì

16 : Chuyên viên : IT , Desgin , kĩ thuật viên vi tính

17 : Diễn viên phim séc

18 : Ăn xin

19 : Giám đốc 1 công ty lớn

20 : Bán ve chai

21 : Đạo diễn

22 : Chủ quán ăn lề đường

23 : Chém mướn , cho vay nặng lãi

24 : Bác sĩ

25 : Luật sư

26 : Má mì động chứa

27 : Ô sin

tìm tên họ thật của bạn

Số cuối cùng trong năm sinh chính là Họ của bạn

0/ Khùng
1/ Đần
2/ Dốt
3/ Ngu
4/ Gà
5/ Ngốc
6/ Khôn
7/ Giỏi
8/ Kém
9/ Dại

Tháng sinh của bạn chính là Tên Đệm của bạn

1/ Hơn
2/ Giống
3/ Lai
4/ Bằng
5/ (Ko có tên đệm)
6/ Kém
7/ Gần
8/ Xa
9/ Na ná
10/ Như
11/ Y Hệt
12/ Tương Đương

Ngày sinh của bạn chính là Tên Gọi của bạn rồi

1/ Bò
2/ Lợn
3/ Gà
4/ Hổ
5/ Nai
6/ Hươu
7/ Rắn
8/ Rết
9/ Sên
10/ Rùa
11/ Ba ba
12/ Cá
13/ Phượng
14/ Rồng
15/ Chim
16/ Báo
17/ Sư tử
18/ Người
19/ Trâu
20/ Chó
21/ Mèo
22/ Chuột
23/ Ngựa
24/ Dê
25/ Khỉ
26/ Cú
27/ Chích
28/ Sâu róm
29/ Voi
30/ Bướm
31/ Chuồn chuồn

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Tiến bộ

Giờ Ngọ lại tập. Cứ ngỡ trước giờ mình cố hết sức rồi, nhưng nay lại thấy rằng chưa. Yuva nói đừng để có một giới hạn nào ngăn cản khả năng của mình cả, không có giới hạn nào cả... đúng thật! Thỉnh thoảng lại nhớ đến lời nói này, thỉnh thoảng mình lại vượt qua giới hạn chính mình.
Không biết có phải do tập tốt giờ Ngọ không mà tối ngồi Thiền 1 tiếng không mệt mỏi, chân ít tê và bình thường lại được nhanh. Nhưng không định được, chỉ điều hòa hơi thở thôi, chắc là thẳng lưng quá chăng? 
Ôi thèm cái cảm giác định kia quá, sao xảy ra có 1 lần thôi nhỉ! Tuy biết rằng không nên mong cầu, nhưng vẫn muốn nó đến...

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

Thầy trờ lại

Sau hơn tháng về Ấn, thầy quay trở lại.

Lại thiền cùng chúng, năng lượng cảm thấy được, dồi dào. Đúng là rất khác so với thiền một mình.


Thời gian 30 phút ngắn hơn so với trước lúc thầy về. Vẫn chưa thông mạch nên còn tê chân. Vẫn chưa định được.

Lục tự thật có sức mạnh phi thường. Bệnh mất trước mắt. Cảm tạ Đại Sư Huynh.

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

thiền

Có lần, người bạn tập chung yoga hỏi tôi: “Em ngồi thở hay ngồi thiền?” Tuy trả lời “ngồi thở” nhưng trong lòng không khỏi thắc mắc: chẳng phải thiền là thở đó sao?
Ngày qua ngày, tôi cứ thở, và cứ thiền…
Rồi bất chợt một ngày tôi tham dự lớp Meditation của Ram – một người Ấn da đen, có đôi mắt sáng lạ thường, luôn chọc ghẹo cho người ta cười, hay ít nhất cũng mỉm cười. Có một số điều mới mẻ từ lớp thiền, từ bạn thiền, từ cộng đồng thiền… mà chỉ cảm nhận được khi trực tiếp tham dự. Sức định của thiền tập thể tăng gấp nhiều lần so với thiền một mình. Tôi háo hức hơn với những buổi thiền, những buổi mà trước đây tôi luôn bỏ qua để tham dự những bài tập tập vế thể chất hơn.
Sau ngày ấy, tôi bỏ cà phê một cách ngoạn mục. Không buồn ngủ, không nhức đầu, không có cảm giác trống vắng khi không tợp 3 ly cà phê một ngày. Tỉnh táo! Tôi cố gắng không phụ thuộc vào bất cứ gì mà vẫn có thể sống được. Cà phê là một trong những rắc rối của tôi. Nhưng tôi không còn phụ thuộc vào nó nữa rồi.
Tham dự buổi thứ hai, một bạn thiền chia sẻ: có thứ gọi là Thiền và có những thứ “giống thiền”. Ấy là những phép luyện thở, với tư thế khác nhau, bắt ấn khác nhau cho những mục đích khác nhau. Đến lúc này tôi mới giật mình: mình ngồi thở hay ngồi thiền? Tỉnh ngộ, tôi cười cho cái dốt của mình. Đọc bao sách vở vẫn còn tối tăm đầu óc.
Thôi buông nào… và mở một nụ cười hàm tiếu… và thiền!

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

mỏng như băng mùa xuân

Giữa đêm tỉnh giấc, tôi thoắt tỉnh táo vô cùng. Mắt sáng trưng như chưa hề ngủ dậy. Nhìn đồng hồ - 3 giờ sáng.
Tôi không ngủ tiếp nữa được. Không mệt, rất tỉnh. Nỗi thất vọng ban ngày lại lẩn quẩn trong đầu. Tôi cố xua đi. "Tình người mỏng như băng mùa xuân" - câu này thầy dạy, đã trải qua bao lần, đã biết, nhưng vẫn đau. Tôi vẫn là một con người bình thường...
Tôi tâm đắc lắm cái câu nói của bạn: khổ sở vô cùng khi sống chung với người vô tư. Ừ, khổ thật. Nhưng hơn cái khổ đó là cái đau, khi người vô tư lại chính là người thốt ra câu nói ấy. 

Tĩnh tâm sao khó thế. Thiều ơi...

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ

Lâu lắm rồi, tôi lại khóc đêm. Khóc ngon lành. Nhưng lần này thì khác, không nhói tim đau ngực gì cả. Chỉ khóc thôi.

Tôi đọc sách khuya, thường thì đến 12 giờ thì ngủ, nhưng quyển này làm mắt tôi mở thao láo cho đến hết truyện. Còn vài trang kết thúc thì nước mắt ở đâu tràn ra liên tục, cứ thế cho đến hết sách. Buông ra, nhắm mắt, không nghĩ ngợi, vậy mà nước mắt cứ chảy.

Tôi tuyệt đối không phải là một người mê mẩn những câu chuyện lãng mạn trong phim Hàn hay những bi đát trong những vở cải lương. Phim ảnh không lấy nước mắt của tôi được. Tôi không khóc thương cho số phận cô gái. Cái làm tôi bật khóc lại mang hai tiếng tình yêu. Mà lạ là không phải tình yêu cao thượng của cô gái điếm, là lại là tình cảm của mộ người đàn ông dành cho cô ta.
Không hiểu cái tình cảm mà tác giả đạt vào trong câu chuyện có thật là của ông ấy không, không biết ông có yêu ai thật lòng như nhân vật Tôi trong truyện chưa. Không hiểu tình yêu ấy có thật hay không. Tôi chưa bao giờ tin rằng có tình yêu thật sự trong trái tim người đàn ông. Tình cảm thì có đấy, xúc động thì có đấy, nhưng tình yêu chân thành như trong truyện thì tôi chưa nghĩ đến bao giờ chứ nói gì đến tin là thứ đó có thật.
Tôi dò qua một lượt những người đàn ông tôi gặp, tôi biết. Cái tình cảm đó… có lẽ chỉ có trong câu chuyện này mà thôi. Anh ta yêu đến tôn thờ người con gái mà anh ta thốt ra cay nghiệt: “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”. Đến một câu nói, một cử chỉ có thể làm cô ấy đau lòng, anh còn chưa dám, trong mắt anh ta như thể trên đời này cô ấy là bông hoa trắng tinh khiết nhất, đẹp đẽ nhất mà anh ta có được. Cái thận trọng nâng niu tình cảm ấy của anh ta tôi hoàn toàn có thể hiểu được, vì tôi kính mẹ tôi y như vậy. Nhưng còn của một người đàn ông đối với một người đàn bà trong đời, người mà anh đã chung sống sau hai năm, và luôn nghĩ đến trong những năm sau đó, thì tôi chưa thấy bao giờ. Tôi đã quen rồi cái hằn học cộc lốc, la lối tôi ngay trước bạn bè hay đang lúc chở nhau đi trên phố của chồng mình, tôi quen rồi với vẻ lạnh lùng của mình trước những đôi mắt mình vào tò mò ái ngại. Tôi hiểu cái lạnh lùng của người con gái đó, tôi tưởng tượng được khuôn mặt ra vẻ dường như vô cảm của cô… Cái tình cảm mà người đàn ông đó không thừa nhận chỉ vì thân phận cô gái, tôi chưa thấy được ở bất kỳ một người đàn ông nào khác trên đời. Có lẽ… nó chỉ tồn tại trong truyện mà thôi. Ấy vậy mà nó lại làm tôi khóc.

Trời ạ, trên đời này lại có tồn tại một thứ mang tên Tình Yêu hay sao…